16.04.2022 - So sánh Tây-Ta
#cuoc song #duc
Gần đây mình nói chuyện với một người bạn mới quen tên N. N học cùng khóa với mình ở trường đại học, nhưng cả hai chỉ có bạn chung chứ không biết nhau. Mãi đến gần đây, một người bạn chung giới thiệu hai đứa với nhau nên tụi mình mới bắt đầu nói chuyện.
Ngoài bằng tuổi và học cùng trường, mình và N cũng giống nhau ở chỗ có bạn đời là người Đức. Tuy nói chuyện dăm ba câu với nhau qua tin nhắn, nhưng mình tụi mình cũng cảm nhận được sự chân thành của nhau nên thấy quý nhau.
Lần gần đấy nhất N hỏi mình, L thấy bạn trai người Đức và người Việt Nam có khác nhau nhiều không?
Câu hỏi tưởng là dễ trả lời, nhưng mình cũng mất một lúc để suy nghĩ. Cái khó đầu tiên là mình cũng chưa hẹn hò với nhiều người để có một kết luận chung là khác hay không và khác ở đâu. Hơn nữa, dù có thể là hai người cùng quốc tịch, họ cũng có lối suy nghĩ và cư xử khác nhau, nên mình lại càng thấy khó để trả lời câu hỏi này. Cái khó thứ hai là mình và M đã quen nhau gần 5 năm, có nhiều chuyện đã thành thói quen nên mình không còn để tâm suy tư nữa. Nếu ai đó hỏi câu này với mình lúc mình mới tìm hiểu M, có lẽ sẽ dễ dàng hơn để mình liệt kê được một vài điều mình "mới học" về con người mới, văn hóa mới...
Nhưng mình cũng không muốn không trả lời N hoặc trả lời qua loa, vì bạn cũng hỏi mình thật tình. Mình nói với N mình không có câu trả lời cho câu hỏi này vì hai lý do trên. Nhưng cái mình thấy khác, là một cái có thể vừa cá nhân mà vừa "đại chúng". Đó là khi ở bên cạnh M, mình cảm thấy thoải mái được là chính mình hơn. Với mình và mình nghĩ với nhiều người, có lẽ đây là điều quan trọng nhất.
Có thể vì lối sống ở phương Tây tôn trọng tự do cá nhân nên mình ít thấy bị ai đó ảnh hưởng khi mình làm việc của mình. Nhưng hơn cả tôn trọng, M ủng hộ mình với những dự định không to tát (như là việc làm website này), động viên mình giữ sức khỏe bằng cách tập thể dục cùng nhau, ủng hộ những thú vui của mình dù nhiều lúc mình duy trì chẳng được ba hôm. Vì thương mình, nên chỉ cần tốt cho mình hoặc mình thấy vui thì M ủng hộ hết lòng. Ngoài tôn trọng, mình nghĩ đó là sự coi trọng, là tình cảm chân thành, dù chỉ là giản dị thôi.
Nhưng không phải chỉ có "Tây" mới vậy. Chồng "Ta" của bạn mình cũng dành tình cảm với vợ như vậy, nên mình nghĩ chuyện này không phụ thuộc vào "Tây" hay "Ta" nữa mà ở tính cách và lựa chọn cá nhân. Miễn cả hai thấy phù hợp thì đó là lựa chọn tốt rồi.
Bài viết trước
Bài viết sau