13.05.2023 - Tiếng gõ bàn ở giảng đường đại học
#cuoc song #duc #hocoDuc
Ở Đức, khi một bài giảng hoặc một bài thuyết trình dù là của giảng viên hay học viên kết thúc, người nghe cùng nhau gõ nhẹ và liên tục lên mặt bàn thay vì vỗ tay. Tiếng gõ này được gọi là "Akademisches Klopfen" (academic knocking), là một trong những điều rất riêng ở giảng đường đại học của Đức mà có thể làm nhiều sinh viên mới bỡ ngỡ.
Theo tạp chí Deutsche Welle, tiếng gõ này không có nguồn gốc cụ thể và có nhiều lời giải thích với những ý nghĩa khác nhau. Tuy vậy, ngày nay tiếng gõ này được hiểu là có ý nghĩa tương tự như tiếng vỗ tay, để cảm ơn và khen tặng người trình bày.
Lần đầu tiên mình quan sát thấy hành động "kỳ lạ" này là từ một giáo sư Đức ở một lớp học ở Việt Nam. Trong khi tất cả những người khác vỗ tay, ông đã gõ vào bàn sau khi sinh viên kết thúc bài thuyết trình. Lúc đó mình đã không hiểu tại sao và còn có phần hơi rón rén, bởi vì ở Việt Nam, đôi khi giáo viên gõ vào bàn để gây sự chú ý của học trò khi lớp học mất trật tự.
Mình không nhớ bằng cách nào mà sau đó mình hiểu được ý nghĩa của tiếng gõ này. Tuy cảm thấy đặc biệt, nhưng mình cũng chẳng mấy để tâm cho đến thời gian gần đây.
Trong các lớp học, thường giáo sư là người dạy chính và mình trình bày một vài chuyên đề. Thời điểm mình bắt đầu đứng lớp cũng là lúc các lớp học chuyển qua dạy online. Lúc đó, bài giảng thường kết thúc trong yên lặng vì sinh viên chỉ có thể gửi biểu tượng vỗ tay qua Zoom... Từ năm ngoái, thầy trở lại đứng lớp ở giảng đường và từ đó, mình được nghe tiếng gõ bàn trở lại.
Điều đặc biệt là, thầy luôn đón nhận những tiếng gõ bàn một cách trân trọng. Dù thầy đã nhận rất nhiều những tiếng gõ bàn trong hơn 20 năm đi dạy, thầy luôn dừng lại một nhịp, gật đầu cảm ơn sinh viên. Đây là điều mình cũng cần phải học - nhận lời cảm ơn từ tốn và chân thành.
Tiếng gõ bàn đầu tiên mình được nhận với tư cách là một người giảng bài là vào một ngày mình đã ráng hết sức để giảng đề bài tập với vốn tiếng Đức ít ỏi. Tiếng gõ lúc đó đối với mình - một người chưa tin rằng mình có khả năng truyền đạt nội dung tốt - không phải là một lời cảm ơn, mà là một sự khích lệ.
Gần đây, mình giảng những bài khác và cũng ở trong một tâm thế khác. Khi mình kết thúc bài vào tuần trước, cảm ơn sinh viên đã lắng nghe, mình được nhận những tiếng gõ bàn thật lớn. Mình biết mình đã làm tốt vì tiếng gõ bàn lớn nhất hôm đó vang lên từ thầy, một "khán giả" của mình ngồi ở góc lớp.
Ngày hôm qua, mình một mình gặp một nhóm sinh viên mới để giảng đề bài cho môn mới. Mình đã giảng và giải đáp thắc mắc trong một không khí thoải mái và sôi nổi. Mình đã được nhận những tiếng gõ bàn rất thật vào cuối giờ. Và tuy quen với môi trường đại học, nhưng không hiểu sao tiếng gõ bàn của ngày hôm qua như một niềm vui bất ngờ và làm mình cảm thấy hân hoan vô cùng.
Bài viết trước
Bài viết liên quan