BW - 2008 - David
Lớp vẽ của mình có giờ mở-đóng cửa nhưng không có suất học cố định được lên lịch như các môn phổ thông nên học trò cứ đến mà không cần đăng ký trước. Vì chỗ học vẽ xa nhà, thời gian mỗi buổi học lại dài, học phí môn năng khiếu cũng cao hơn môn học phổ thông nên mình ngại đi học thường xuyên, trung bình chỉ 1 buổi mỗi 2 tuần. Ngày đó tiêu chuẩn thầy đặt ra cho tụi học trò lại là đi học 2 buổi mỗi tuần, mình là con gái nên ít bị mắng hơn tụi con trai nhưng thỉnh thoảng cũng nghe thầy than phiền là... lười học, hihi.
Môn vẽ trong bài thi của mình yêu cầu vẽ một đầu tượng thạch cao bằng bút chì. Học trò đến lớp học ôn sẽ được chọn đầu tượng mình thích hoặc thầy sẽ chọn sẵn tùy độ khó. Năm đó không biết tham khảo ở đâu mà mình nảy ra ý định mua một đầu tượng về tự tập vẽ ở nhà. Mình hỏi thầy và mua lại một trong số đầu tượng thầy có. Đó cũng là đầu tượng duy nhất mà mình có nên mình quý lắm, đặt trang trọng bên cạnh ti vi trong phòng khách. Lúc đó thậm chí mình không biết việc học trò mua tượng về nhà tự ôn là hiếm, mãi sau này mình nhắn tin nói chuyện với thầy sau vài năm không liên lạc, thầy hỏi ngay một câu, có phải em là học trò mua tượng David không?
Bức tranh này là bài tự tập vẽ ở nhà của mình thời đó. Theo như ngày mình ghi lại là ngay trước lúc thi tốt nghiệp rồi thi đại học. Khoảng thời gian này có lẽ là lúc mình vẽ chì tốt nhất từ trước đến nay vì mình được luyện tập thường xuyên, thoải mái và tập trung nhất. Sau khi vào đại học, mình được học vẽ nhiều hơn nhưng với những chất liệu khác nhau, riêng vẽ chì mình cũng được học tiếp nhưng tiếc là chỉ được học một học kỳ. Mình đã từng rất thích cách tạo khối và mảng giao, thích cách đan caro như trong bài này, nhưng sau này mình ít vẽ chì hẳn nên tiếc là mình không còn khả năng vẽ lại được như thế này nữa.
Tượng David sau đó cũng được tặng lại cho một người anh họ học cùng ngành sau mình 2 khóa, nên đây là kỷ niệm duy nhất mình có và có thể có với bức tượng này.